News

6/recent/ticker-posts

Vợ cũ ra đòn “hoạn thư” với cô thư ký của chồng

Tôi phải làm sao cho Thuỳ không phải tủi thân, không để vợ cũ của mình phá vỡ hạnh phúc mà mình vừa tìm được.

Gã hàng xóm dắt vợ tôi chạy trốn sau vụ bắt quả tang ngoại tình
Em chồng “phá tan” lễ ăn hỏi, kiên quyết đòi lấy tôi
Giận con dâu, mẹ chồng vùng vằng đòi lấy ông lão 70 tuổi
Say nắng cô thư ký trẻ
Trong căn phòng bé xíu, Thuỳ nằm co ro với chiếc chăn mỏng. Dường như Thuỳ không khỏe, đôi môi tím tái, gương mặt xanh xao như người mất nhiều máu. Thuỳ nhấc điện thoại, giọng nói thều thào, yếu ớt: “Anh giúp tôi, giúp với”... rồi tiếng chuông điện thoại tắt cụp. Tôi nghi đã xảy ra điều gì không ổn nên cố chạy xe thật nhanh đến nhà Thuỳ.
Khi vừa tới nơi, tôi xông thẳng vào nhà, nói là nhà chứ thực ra nó cũng chỉ là một căn phòng cô ấy đi thuê mà thôi. Tôi hốt hoảng khi nhìn thấy đôi chân Thuỳ dính đầy máu, tôi vội bế Thuỳ đến Bệnh viện Thanh Nhàn.
Một lúc sau, bác sỹ quay ra hỏi tôi: “Anh là chồng cô ấy à, sao có con mà không giữ để nuôi? Đứa bé vô tội và nó đáng được sống nhưng sao lại đi nạo, làm vậy nguy hiểm lắm và sau này cô ấy khó mang thai”. Tôi dường như hiểu được đôi điều mà trước nay chưa từng biết. Thuỳ nằm trên chiếc ga nệm trắng của bệnh viện, gương mặt xanh xao, gầy gò trông thấy.
Thùy là một cô gái năng động, trẻ trung trong công ty nơi tôi công tác cùng. Tại đây ai cũng yêu mến từ cách cư xử dịu dàng, kính trên nhường dưới nhưng về cuộc sống cá nhân Thùy thì rất ít người biết.

Tôi thầm yêu Thùy từ lâu, từ lúc cô ấy vào nhận việc ở công ty, tôi đã bố trí Thùy vào vị trí thư ký của mình. Ảnh minh họa

Tôi thầm yêu Thùy từ lâu, từ lúc cô ấy vào nhận việc ở công ty, tôi đã bố trí Thùy vào vị trí thư ký của mình. Một cô thư ký xinh đẹp mà ai cũng phải say nắng khi gặp mặt.
Có nhiều lần tôi hẹn đi ăn nhưng Thuỳ phớt lờ hoặc lấy lý do có việc nên dần dần tôi cũng ngại. Tôi - một giám  đốc công ty quảng cáo được mọi người ngưỡng mộ, ở cái tuổi 30, với tôi địa vị danh vọng là ổn nhưng chuyện tình cảm chẳng suôn sẻ gì? Đã từng đổ vỡ trong hôn nhân một lần, bản thân tôi cũng không hiểu vì sao lại chọn cho mình một cô vợ qua sự sắp đặt của ba mẹ.
Người ta thường nói: “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đó”, nhưng mấy ai sẽ hạnh phúc với lựa chọn của người khác? Cuộc hôn nhân của chúng tôi không có tình yêu, không có sự hòa hợp về mọi mặt. Dung - vợ tôi là con gái bạn của ba nên tình cảm gia đình dành cho Dung rất lớn, vậy mà Dung lại đối đãi rất tệ với bố mẹ tôi. Dung đi sớm về khuya, xem mọi người trong nhà tôi không ai ra gì.
Có lần mẹ tôi sai người làm dọn dẹp phòng ngủ của vợ chồng tôi, chỉ vô tình làm rơi vỡ hộp phấn trang điểm mà Dung làm to chuyện và gắt hỏng: “Ba mẹ dạy con Sen lại đi. Cái  thứ người ở gì mà làm gì hỏng đó. À mà không biết là ba mẹ dạy được không nữa. Không được thì để tôi dạy”. Rồi cô lẳng lặng bỏ về nhà mẹ đẻ...
Chuyện động trời hơn là đứa trẻ gọi tôi bằng ba lại là con của Dung với người tình cũ. Họ vẫn lén lút hẹn hò mà tôi không hề hay biết. Một cậu nhân viên cơ quan tôi thấy Dung đi vào khách sạn cùng người tình nên báo ngay cho tôi biết. Tính tôi vốn nóng nảy nên khi nghe vợ mình qua lại với gã đàn ông khác, tôi đã đến tận nơi chứng kiến cảnh Dung tay trong tay với người tình.
Và khi không kìm nén được căm giận, tôi đã ra tay đánh gã đàn ông kia. Còn cô vợ không biết liêm sỉ của tôi lại lên giọng: “Anh biết rồi sao? Anh làm gì tôi, tội nghiệp chức danh làm ba mà anh gánh. Đây nè, ba của con trai tôi nè”.
Tôi như sụp đổ vì bấy lâu nay tôi chăm sóc con cho nhân tình của vợ. Tôi ra tòa ly dị và từ đó, tôi lao đầu vào công việc như một kẻ  máu lạnh, đóng cửa trái tim mình.
Vợ cũ ra đòn với người mới
Rồi khi cô thư ký của tôi xuất hiện thì trái tim tôi đã bắt đầu rung động và chợt nhận ra mình phải làm lại từ đầu. Tìm lại hạnh phúc vốn dĩ mình được hưởng nên tôi như con thú háu đói lâu ngày không được yêu thương.
Tôi săn đón Thuỳ như một bà hoàng nhưng Thuỳ vẫn thờ ơ, lạnh lùng với tôi. Cuối cùng, tôi đành thay đổi chiến thuật bằng cách không lộ liễu, không thể hiện ra bên ngoài mà chỉ quan tâm với vai trò một giám đốc dành cho nhân viên của mình.
Đang mơ màng thì Thuỳ tỉnh, Thuỳ không còn ra máu nữa và cảm ơn tôi với giọng thều thào: “Thật ngại vì đã làm phiền anh. Xin cảm ơn anh nhiều lắm”. Tôi lại thấy Thuỳ đáng thương, gã đàn ông Sở Khanh kia không biết trân trọng một cô gái như Thuỳ. Còn Thuỳ sao lại dại dột trao tình yêu cho một người dối trá như vậy?
Rồi Thuỳ xin nghỉ làm một thời gian cho hồi phục sức khỏe và để vượt qua nỗi đau mà cô đang phải gánh. Tôi biết Thuỳ đang hối hận vì yêu người không xứng đáng. Tình cảm tôi dành cho Thuỳ vẫn thế! Hằng ngày đi làm về, tôi đều tạt ngang nhà mua cho Thuỳ thức ăn, đó chỉ là cái cớ chứ thực chất tôi rất muốn gặp Thuỳ. Từ khi chuyện xảy ra với Thuỳ, cô dè dặt với bản thân và rất ngại nói chuyện với tôi. Tôi cũng thấu hiểu phần nào vì ai gặp trường hợp đó đều cảm thấy xấu hổ với người khác.
Thuỳ bảo: “Tôi không đáng để anh quan tâm, một đứa con gái đánh mất đời mình vì yêu mù quáng, giờ đây là cái giá phải trả cho việc làm ấy. Anh khinh tôi lắm phải không? Tôi biết anh thích tôi nhưng tôi không xem tình cảm anh dành cho tôi ra gì. Anh rất hận tôi đúng không? Ừ, mà cũng phải. Tôi còn kinh tởm tôi nữa mà”. Thuỳ khóc, khóc rất nhiều.
Tôi ôm Thuỳ vào lòng an ủi: “Không Thuỳ à, anh rất quý và thương em. Thương cái nết na, vẻ đẹp trong sáng ở con người em”. Rồi chúng tôi ôm chặt lấy nhau như những con người bị lãng quên lâu lắm không được yêu thương.
Chúng tôi quen nhau nhưng tôi đề nghị cưới thì Thuỳ không chấp nhận: “Ba mẹ anh không chấp nhận em làm dâu đâu. Em là người có quá khứ không tốt. Chúng ta chỉ nên yêu nhau thôi anh à”. Tôi vẫn nhẫn nại thuyết phục và cuối cùng, Thuỳ đã chấp nhận.
Nhưng ngay lúc này đây, Dung lại quay về khóc lóc van xin tôi được làm lại từ đầu. Dung nói: “Em hối hận rồi, em đã sai. Anh cho em cơ hội sửa sai anh nhé”. Tôi không chấp nhận vì yêu thương kia tôi dành hết cho Thuỳ rồi, hơn nữa tôi không muốn làm tổn thương người con gái mình yêu.
 Khi xưa phải chi vợ tôi không gây ra cơ sự tày trời thì đâu có chuyện này. Quá khứ nên khép lại được rồi nhưng Dung tìm đến công ty tôi làm to chuyện với Thuỳ: “Giựt chồng tao mà còn nhởn nhơ hả mầy? Cái bạt tay này là cho mầy biết lễ độ nha mày”.
Tôi biết chuyện nên rất giận Dung, sao Dung hành động như vậy? Còn Thuỳ, tôi phải làm sao cho Thuỳ không phải tủi thân, không để vợ cũ của mình phá vỡ hạnh phúc mà mình vừa tìm được.
HẢI ANH