Cái kết buồn cho người đàn bà loạn luân với cháu ruột

9 tháng 2, 2016

Thay vì sống với chồng, người đàn bà bỏ nhà đi theo cháu cháu ruột chung sống như vợ chồng.

Tố cha hiếp dâm, bị khép tội loạn luân
Bí ẩn đời sống tình d ục bệnh h oạn của trùm phát xít Hitler
Bi kịch cha ruột biến con gái thành nô lệ tình dục suốt 15 năm
Câu chuyện tìm người vợ bỏ nhà đi theo cháu ruột của người đàn ông ở Vũng Tàu khiến nhiều người không khỏi suy nghĩ.
Vượt lên điều tiếng của người đời
Câu chuyện xảy ra vào năm 2012 tại thôn Nhất Trí, xã Xuyên Mộc (H. Xuyên Mộc, Bà Rịa - Vũng Tàu), thế nhưng cho đến giờ, nó vẫn ám ảnh như chưa bao giờ tách ra khỏi tâm trí người đàn ông này bởi đó là cú sốc quá lớn. Ông Đậu bảo rằng: "Tôi không thể ngờ được rằng cháu tôi, vợ tôi lại làm những chuyện đó".


Người vợ của ông Đậu là bà Nguyễn Thị Ngọc Thúy, sinh năm 1969 vốn là người phụ nữ tật nguyền khi một bên chân không thể hoạt động như người bình thường. Một lần ông Đậu về thăm lại quê cũ ở Bình Thuận, người cháu Nguyễn Văn Huy, sinh năm 1990 một mực đòi được đi cùng lên nhà chú chơi để cho "biết nhà biết cửa".
Ông Đậu kể: “Dù nhà mình nghèo nhưng mình vẫn đối đãi với nó như một người khách quý. Lúc về lại còn đi vay hàng xóm 200.000 đồng cho cháu tiền tàu xe. Sau lần đó, cuối tuần nào nó cũng lên nhà tôi, tưởng nó lên chơi với thằng Duy (sinh năm 1989, con trai đầu của anh Đậu) nên tôi cũng không để ý gì".
Nhưng chính ông Đậu cũng không ngờ được rằng, trong thời gian Huy ở chơi nhà mình thì giữa người thanh niên và vợ ông Đậu đã nảy sinh tình cảm trai - gái. Ông Đậu tâm sự: "Tôi biết chuyện đó, có ra sức khuyên nhủ nhưng đành bất lực. Vì tình yêu với Huy mà vợ tôi đã lừa chồng con bỏ đi theo nó lên Đồng Nai chung sống. Nhưng khi gia đình Huy biết và phản đối thì cả hai lại tìm đến cái chết để bảo vệ tình yêu của mình. Để rồi giờ đây những người ở lại phải chịu nỗi khổ nhục...". 

Ông Đậu chia sẻ về cuộc sống sau ngày vợ bỏ nhà theo người cháu ruột.
Đưa tang vợ, đưa tang cháu xong cũng là ngày ông Đậu phải sống trong cảnh khổ nhục, nghèo khó. Nhiều khi trong nhà ông chẳng có lấy nổi bát gạo, các con đói ôm nhau khóc khiến cho những người dân trong thôn không khỏi cám cảnh mà bảo nhau góp tiền trợ giúp. Nhờ tiền tích cóp và sự giúp của mọi người, đầu năm 2014 ông Đậu cũng xây cho các con một ngôi nhà để có thể chui ra chui vào. Không phải lo sợ những ngày mưa to gió lớn.
Cuộc sống đã đổi thay trong gia đình ông Đậu nhưng ông bảo rằng, chưa bao giờ ông thôi bị ám ảnh bởi câu chuyện trong gia đình mình. Ông Đậu nhớ lại: “Hôm đó, khi đi làm về tôi thấy có bóng người nói chuyện với vợ mình sau nhà, nhưng lúc tôi đi ra thì người đó lại bỏ chạy thục mạng.
Vì đã có chút hơi men, tôi nghĩ đó là con trai mình nên ra võng phía bụi cây nằm nghỉ ngơi. Sáng hôm sau, khi vào trong nhà tôi thấy nó và vợ tôi đang ôm hôn nhau nhưng nghĩ thím cháu thân thiết nên tôi cũng không nghĩ gì”.
Ông Đậu nói tiếp: "Hôm sau nữa, khi đi làm về tôi thấy cửa nhà khóa trong, tưởng vợ đang ngủ nên tôi đi ra cửa sau vào nhà. Khi bước tới cửa phòng ngủ, tôi thấy vợ “trai trên gái dưới” với thằng cháu trời đánh. Khi ấy, thằng cháu còn hung hăng lao tới đấm vào mặt tôi, rồi tuyên bố sẽ đưa vợ tôi đi khỏi nhà".
Ngày 23/12/2012 (âm lịch) lấy cớ là bên ngoại gửi tiền cho các con, vợ ông Đậu xin chồng cho ra thị trấn nhận. “Sau khi cô ấy đi mấy ngày không thấy về, tôi nghĩ có chuyện không lành nên đi tìm khắp nơi. Thế nhưng, đi đến hết mọi nơi mà vợ có thể đến tôi đều nhận được cái lắc đầu.
Đúng vào mùng 1 Tết năm 2012, tôi nhận được điện thoại của vợ tôi nhưng vừa bắt máy tôi đã nghe tiếng chửi mắng của thằng cháu. Không những vậy, nó còn thách thức tôi lên Sài Gòn gặp nó nói chuyện thiệt hơn” - ông Đậu chia sẻ.
Tìm hiểu mãi, ông Đậu mới biết được vợ đang ở cùng người cháu ruột tại Đồng Nai. Nhiều lần lặn lội tới đấy tìm, nhưng ông Đậu chỉ nhận được cái lắc đầu của người vợ kèm theo lời thách thức của đứa cháu ruột.
Ông Đậu nghẹn ngào: "Mười ba lần đi tìm vợ, phải lê lết từ TP. Vũng Tàu tới Sài Gòn, Bình Dương… nhưng đều không thấy. Không những vậy, ngoài sự khổ cực tôi còn phải chịu hàng ngàn lời tai tiếng của mọi người xung quanh. Nhưng vì nghĩ, ai cũng có lần mắc sai lầm nên tôi để ngoài tai tất cả, chỉ mong cô ấy về với các con của chúng tôi.
Thế rồi, mọi thứ đều vô vọng, cô ấy đã gạt bỏ hết để đến với tình yêu tội lỗi đó. Không ngờ, cũng vì tình yêu ấy mà cả Thúy và thằng Huy đã kết thúc cuộc đời của mình".
Cái kết buồn cho cuộc tình loạn luân
Sau khi bỏ chồng để đi theo cuộc tình với người cháu, bà Thúy cùng Huy thuê phòng trọ chung sống ở khu phố 3, phường Hố Nai, TP. Biên Hòa, Đồng Nai. Theo chủ nhà trọ, khi tới đây thuê phòng, bà Thúy cùng với Huy ở tại căn phòng số 5.
Lúc đầu, nhiều người không đoái hoài hay nghi hoặc gì về chuyện tình “đôi đũa lệch” này bởi bình thường trước mặt mọi người, Huy vẫn lễ phép xưng hô thím - cháu rất nhỏ nhẹ, lịch sự. Thế nhưng “cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra", mỗi tối dãy trọ tắt đèn, hàng xóm bên cạnh nghe thấy những “âm thanh lạ” phát ra từ phòng Huy và bà Thúy nên họ đã dần hiểu ra câu chuyện. Những tiếng xì xào, bàn tán sau lưng, chĩa mũi vào đôi tình nhân nhưng 2 người đều bỏ ngoài tai.
Lúc đầu, cả hai còn e dè nhưng càng về sau, hàng xóm bắt đầu “no con mắt, đói câu chuyện” khi thấy cặp đôi lệch pha này mỗi dịp rảnh rỗi, có thời gian lại quấn chặt lấy nhau. Cách xưng hô cũng hoán đổi chóng cả mặt. Khi thì “thím - cháu”, lúc thì “anh - em”, cũng có lúc lại “vợ - chồng”. Thậm chí, cả hai cũng chẳng ngại ngần thể hiện tình cảm riêng tư ngay trước mặt mọi người, công khai chuyện tình cảm của mình. Nhiều người hàng xóm ban đầu thì tò mò, sau đó thấy chướng mắt.

a3
Căn nhà mới của ông Đậu ở huyện Xuyên Mộc, Bà Rịa - Vũng Tàu.
Cuộc sống của đôi đũa lệch kéo dài được cả năm như thế. Bà Thúy không có nhan sắc, lại bị tật ở chân và cũng không có việc làm nên ban ngày, bà ngồi ở nhà làm các việc lặt vặt hoặc ngồi chơi. Còn Huy thì thân hình gầy gò, đen nhẻm, sáng sáng lại dậy sớm đi làm thợ gò nhưng công việc cũng không ổn định.
Vậy nhưng, hạnh phúc ấy cũng lắm lúc gặp nhiều giông tố trong cuộc sống xô bồ cơm áo, khi những đồng tiền ít ỏi mà Huy kiếm được không thể lo toan cho cuộc sống của “vợ chồng son”. Mỗi lúc tức giận, bà Thúy cứ mắng xối xả, trút cơn thịnh nộ xuống “đứa cháu” nhưng Huy không hề phản ứng mà chỉ biết cúi đầu lắng nghe, chấp nhận.
Một trưa đầu tháng 3/2012, khi cánh cửa phòng trọ số 5 bật mở, mọi người hét toáng lên, bởi bên trong gian phòng chật hẹp, người thím và cháu đã chết trong tư thế treo cổ bằng sợi dây dù từ lúc nào. Cơ quan chức năng sau khi khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi kết luận hai người đã treo cổ tự tử chứ không hề có dấu hiệu của vụ án hình sự.
Trước khi vụ việc xảy ra, những người sống xung quanh cũng nhận thấy đôi nhân tình kia có những biểu hiện khác thường như mua dây dù, đem cho đồ đạc trong nhà. Trước ngày xảy ra sự việc, hàng xóm có nghe được cuộc điện thoại của bà Thúy nói chuyện qua điện thoại với bố mẹ của Huy.
Nội dung trò chuyện xoay quanh chủ đề bố mẹ Huy yêu cầu bà Thúy buông tha con trai của mình và nên hối cải vì đã làm việc bất luân trái đạo. Thế nhưng, bà Thúy còn lớn tiếng quát qua điện thoại: “Nhà mày có muốn nhìn thấy mặt nó không hay không bao giờ được nhìn thấy nó?”.
Còn trong lá thư tuyệt mệnh của mình, Nguyễn Văn Huy viết: "Chúng con sẽ chết cùng ngày, cùng giờ, bố mẹ đừng đau buồn, hãy chôn chúng con chung một quan tài… Ba má thương tụi con thì thờ con và vợ con chung một bàn thờ, nếu không thì ba má đừng thờ thì hơn. Khi đưa về phải để 2 thi thể tụi con lúc nào cũng gần nhau vì tụi con luôn nguyện thề như vậy.
Chôn chung một giờ làm sao cũng được miễn là chúng con chung một chỗ chôn là được và đi một giờ. Tụi con yêu thương nhau thật lòng nên xin ba má đừng bao giờ chia rẽ tụi con. Nếu ai cố tình chia rẽ, tụi con sẽ hóa thành quỷ luôn theo phá và không bao giờ buông tha. Và ba má đừng bao giờ nói gì về chuyện của tụi con hết..."
Share
 
Copyright © 2012 Tuổi Trẻ & Đời Sống.
Trang Báo Điện Tử của Hội Người Việt Nam tại Châu Âu
Phát hành theo giấy phép và luật thông tin của EU
Chính Sách Bản Quyền | Liên Hệ | Quảng Cáo