News

6/recent/ticker-posts

Vợ dẫn bồ về nhà khi tôi phải chiến đấu với dịch bệnh

Tôi là bác sĩ, vợ làm trong lĩnh vực du lịch. Từ ngày sinh con, tôi bận phấn đấu nên vợ nghỉ ở nhà, mọi việc chăm con cái và bố mẹ đều do vợ phụ trách.


Hậu phương vững chắc, tôi có đà phát triển, sự nghiệp tương đối, thu nhập tốt, lo được cho vợ con đầy đủ. Nhiều năm nay cuộc sống vợ chồng tôi khá êm ấm. Tôi thừa nhận cũng có lúc "xô bát xô đũa" nhưng cả hai chưa bao giờ quát tháo nhau. Tôi đánh giá vợ là người chu toàn, chăm chỉ. Tôi lo kinh tế gia đình nhưng không vì thế mà cho phép bản thân coi thường vợ. Ngày lễ Tết, tôi luôn dành thời gian đưa vợ đi hâm nóng tình cảm, tặng quà. Vậy mà có ngày, chính vợ tôi lại ngoại tình. Khi phát hiện sự thật, tôi sốc nặng, cảm xúc đau đớn đến tận tâm can, người đàn ông đó là tình cũ của vợ. Tôi cứ nghĩ vợ đã cắt liên lạc từ lâu với anh ta, vậy mà họ qua lại sau lưng tôi.

Sau thời gian dài cách ly cùng đồng đội vì phải chiến đấu với dịch Covid-19 ở bệnh viện, tôi vui mừng khi sắp được về nhà. Tôi nghe vợ kể qua điện thoại là mệt, phải gửi con sang ông bà ngoại. Thời điểm này, bố mẹ tôi đang về quê chơi, nhà chỉ có mình vợ nên tôi lo lắng, muốn về thật nhanh. Về đến nhà lúc sáng sớm, tôi vào phòng ngủ với món quà trên tay (là một chiếc túi hàng hiệu mà vợ rất thích, phải khó khăn lắm tôi mới nhờ bạn mua được). Không thể ngờ, tôi bắt gặp vợ và nhân tình đang ở đây. Cố gắng kìm cơn giận dữ đã lên đến đỉnh điểm, tôi yêu cầu hai người ngồi nói chuyện. Họ thú nhận đã qua lại được 6 tháng. Tôi đề nghị ly hôn để họ đến với nhau dễ dàng.

Người tình của vợ nói thẳng rằng anh ta chỉ vui chơi, không xác định lâu dài. Vợ tôi nghe vậy khóc rồi trách anh ta là kẻ Sở Khanh. Sau khi mọi chuyện được làm sáng tỏ, tôi đuổi người đàn ông đó ra khỏi nhà, còn vợ liên tục xin tha thứ, nói nếu tôi chia tay thì tội các con. Tôi ra ngoài có nhiều cám dỗ nhưng luôn biết cách tránh xa, giữ trọn niềm tin với vợ.

Lúc này, tâm trạng tôi rối bời. Hơn một tuần nay tôi xách đồ lên viện trực rồi ở lại. Vợ đến tìm, tôi lấy cớ bận để không phải gặp. Tôi nghĩ mình không còn gì để nói. Nếu bỏ qua, tình cảm vợ chồng cũng chẳng được như lúc xưa. Bố mẹ tôi biết chuyện lại khuyên nên hàn gắn: "Vợ con sống chưa có lỗi lầm gì với bố mẹ. Nay xao lòng cũng có thể do con chưa quan tâm đúng lúc. Để qua một thời gian, bình tâm hơn rồi hãy quyết định". Tôi phải làm sao đây?