Tôi làm mọi chuyện vẫn không được em dâu hợp tác

28 tháng 2, 2018

Nhìn chị em dâu nhà khác ngọt ngào, đi chơi chung và chia sẻ với nhau mọi thứ trên đời mà tôi thấy thèm.

Tôi đã 'chiếm đoạt' chị dâu trong đêm tân hôn
Lấy chồng cuồng dâm, tôi 3 năm không được mặc quần
Bố chồng “dính chặt” con dâu khi đang “quan hệ”

Cách đây 6 năm, tôi về làm dâu nhà chồng sau 5 năm quen nhau, chúng tôi là bạn học đại học. Sau đó năm rưỡi thì chú út cũng lấy vợ, em dâu nhỏ hơn tôi 8 tuổi. Chúng tôi ở chung nhà cùng ba mẹ chồng, nói là chung nhưng chúng tôi ở riêng trên tầng 2, còn ba mẹ ở tầng một. Em dâu cưới về được thời gian ngắn thì bầu bì, do sức khỏe yếu nên sẩy một lần và đứa sau sinh non, không đi làm lại, đến giờ con được hơn 3 tuổi, không muốn đi làm lại, tài chính trong nhà do ba mẹ chồng lo hết. Ông bà nuôi luôn vợ chồng chú út với đứa cháu trai 3 tuổi đó. Vợ chồng tôi có công việc ổn định hơn, dù lương không cao nhưng cũng đủ chi phí cho con cái, xăng xe hai vợ chồng. Lúc đầu, tôi vì thương em dâu nhỏ tuổi, lại yếu nên thỉnh thoảng có mua đồ tặng, tôi còn mua cho cả cháu nếu thấy cần. Thấy em ở nhà nhiều, tôi thỉnh thoảng cũng rủ đi ăn vặt và đi chơi nếu điều kiện cho phép. Người xung quanh tôi nói chị em dâu như bầu nước lã, tôi có cố gắng mấy cũng công toi thôi. Tôi lại không tin vào điều đó nên gắng hết sức để có thể giữ hòa thuận trong nhà.


Thế nhưng, những gì tôi làm để thắt chặt tình cảm chị em lại dường như không mấy tác động đến cô em dâu. Có lúc tôi phát hiện em lẻn vào phòng, lục lọi gì đó, hoặc tự ý lấy chìa khóa dự phòng của phòng riêng chúng tôi để sử dụng. Trước đó tôi phát hiện mất đồ nhưng nghĩ là chồng giữ, chồng nghĩ là vợ giữ, cả hai đều bận nên không hỏi nhau. Rồi buổi chiều, em dâu lại xách con lê la nhà hàng xóm, kể chuyện chị em dâu, cố tình làm màu trước mặt ba mẹ chồng rằng em là người chăm chỉ, còn tôi đi làm cả ngày nên chẳng phải đụng tay việc gì, thực tế là khi ba mẹ quay lưng đi thì em cũng lên phòng nằm chơi.

Đến chuyện ăn uống trong nhà tôi lại phát hiện em dâu hay thu giấu đồ ăn riêng một góc trong bếp, có khi lại cất giữ trong giỏ áo quần của con. Tôi nhắc riêng những việc đó thì em chối, hoặc giả lơ như không biết gì, mẹ chồng có hỏi thì em nói không biết hoặc không làm, ở nhà buổi tối chỉ hai chị em dâu, việc xảy ra trong nhà mà em không làm sẽ chỉ có mình tôi làm. Cả ngày, ai cho thứ gì em chẳng dám ăn hoặc uống, tối đợi mọi người lên phòng hết hoặc đi ra khỏi nhà thì có bao nhiêu thức ăn trong tủ lạnh em dọn ra nấu và ăn sạch. Tôi nói ra điều này có vẻ như đang coi miếng ăn to nhất, nhưng thực tế lại nghĩ giùm cho mẹ chồng, bà đi làm cực khổ cả ngày, mua thức ăn để trong tủ lạnh dùng dần, phải nấu nướng hợp lý, em chưa làm ra tiền phải biết sử dụng một cách phù hợp, nếu đói bụng thì nấu vừa đủ ăn.

Thực tế là thu nhập của vợ chồng em dâu cũng không đến nỗi tệ, tất cả chi phí của riêng gia đình em dâu lại được bao cấp 100% bởi ba mẹ chồng. Các móc áo quần chúng tôi cũng phải sắm riêng, với màu riêng để có thể sử dụng. Nếu dùng chung thì y như rằng tôi chỉ có thể móc áo quần ướt bằng những cái móc cũ gãy, phải tự uốn lại bằng tay. Những vấn đề này tôi đều có nói lại với em chồng, chồng, thấy không có gì cải thiện, tôi nói thẳng với ba mẹ chồng để họ có cái nhìn khách quan về việc ai đúng ai sai. Thế nhưng, những gì tôi nhận lại chỉ là những lời trách móc, hoặc nói rằng em ở nhà làm việc cả ngày, ba mẹ chồng cho phép được như vậy, còn tôi đi làm cả ngày, không quan tâm đến việc trong nhà nên không có quyền ở đây. Những lời này, nói ra trước mặt hai đứa con dâu, làm cho một đứa thêm nản chuyện làm dâu, một đứa thì nghênh mặt lên trời như thể ta đây đúng rồi.

Thêm chuyện con tôi và con của em dâu, đến giờ tôi chẳng còn mấy cảm tình với em nhưng vai vế làm chị, tôi thỉnh thoảng phải la con mình vì chẳng chịu chia sẻ với các em, dù lòng tôi rất xót khi phải la con như vậy. Tôi phải thể hiện sự khách quan, thánh thiện khi đối xử với em dâu trước mặt mọi người, trong khi bản thân chẳng muốn phải gồng mình lên như thế. Có nhiều lúc, em cư xử hỗn láo đến mức tôi chỉ muốn tát nhưng rồi cố dằn mình lại, không muốn ba mẹ chồng cho rằng có hai chị em dâu trong nhà mà cũng có chuyện, rồi lại làm vấn đề đàm tiếu cho thiên hạ. Hàng xóm tôi toàn người thích hóng chuyện nhà khác, tôi cũng ít tiếp xúc, không muốn chuyện nhà mình để nhà khác biết.

Tôi viết những dòng tâm sự này một mặt để nhẹ lòng, mặt khác tìm kiếm sự đồng cảm hay góp ý sao cho gia đình đừng lục đục bởi những chuyện không đâu này nữa. Nhiều khi tôi thấy chị em dâu nhà khác ngọt ngào với nhau, đi chơi chung và chia sẻ với nhau mọi thứ trên đời mà thấy thèm.

Nhung
Share
 
Copyright © 2012 Tuổi Trẻ & Đời Sống.
Trang Báo Điện Tử của Hội Người Việt Nam tại Châu Âu
Phát hành theo giấy phép và luật thông tin của EU
Chính Sách Bản Quyền | Liên Hệ | Quảng Cáo